Đàn bà như hạt mưa sa…
Sáng nay, nhân dịp trời mát, mình lại ăn xôi.
Gọi xong bát xôi ngô kèm ruốc, đang ngồi vênh váo ăn thì 1 em tầm 35t đỗ xịch con Lead dí sát người, vừa ngồi trên xe vừa order xôi cho con.
Định nhắc em ấy đỗ xa ra chút thì lại thấy ẻm rút đt ra gọi cho giúp việc nhờ mua gì đó, đành tặc lưỡi thông cảm cho chị em bỉm sữa.
Chả hiểu sao chị em cứ phải gánh vác hết mọi việc vào mình, rồi lúc nào cũng tất bật, đến mua gói xôi mà cũng khổ sở.
Xong, quay sang ghế đối diện thì thấy 1 ông, tưởng khách ăn xôi, hóa ra ko phải, mà là chồng cũ em bán xôi. Nghe nói chia tay rồi nhưng vẫn thường quay lại quấy rầy vợ cũ.
Thì ra ông này ra quán xin tiền. Cứ thấy lèo nhèo, 300 thì mới đủ. Em bán xôi nhất quyết bảo, có 100 thôi, lấy thì lấy.
Lão chồng cũ cằn nhằn, 100 đủ thế nào được, đưa đây 300. Mình chột dạ, hôm nay tiền lẻ đek có, còn mỗi tờ 200k, giờ mà đưa cho em bán xôi thì lão này xin hết. Đành giảm tốc độ ăn xôi, ngồi câu giờ.
Mặt lão chồng cứ hầm hầm. Kiểu đòi ko đc 300 là oánh luôn em bán xôi. Đã thế, mình lại càng ăn chậm, nếu anh chồng động thủ thì mình ngăn chặn ngay.
Cơ mà lão này đek dám, chắc oánh ở nhà chứ ngoài đường lại đang cần tiền thì cũng ko manh động.
Độ 5p sau, em bán xôi dúi cho 1 vốc, lão chồng đẩy ra, bảo thế này đủ sao được. Tiền rơi lả tả, liếc qua thấy 1 tờ 50k và mấy tờ 10k, 5k, 2k..
Vừa lúc may quá có em khách quen, hùng dũng đi vào, gọi rõ to, kiểu để dằn mặt luôn lão chồng kia.
Lão chồng chắc ngại, cun cút cúi xuống nhặt mấy tờ tiền dưới đất rồi đút túi, nổ máy xe đi luôn, chả nói câu nào.
Lúc này mình mới len lén rút tờ 200k ra giả tiền xôi, bảo: em thông cảm nhé, hôm nay anh ko mang tiền lẻ…